Chat facebook
zalo

Màu sắc cuộc sống

LỜI THÌ THẦM CỦA BIỂN MÙA XUÂN

07-02-2019

Truyện ngắn của Võ Hồng Thu

***

Lam tỉnh giấc, mắt no không chút cay nào, dấu hiệu của một đêm ngủ đủ giấc. Đúng tầm mắt của cô, chiếc đồng hồ điện tử để ở bàn chỉ 5 giờ 10 phút. Thế là cô đã ngủ đủ 8 tiếng, lý tưởng với độ tuổi suýt 50. Trong căn phòng sang trọng giữa khu resort này, mọi thứ đều được thiết kế thực tiện nghi. Mọi thứ cần đều ở chỗ mắt sẽ quét qua đầu tiên. Tivi cũng được đặt vừa tầm mắt, để Lam có thể ngả ngớn trên chiếc giường rộng đặt giữa phòng và xem một cách thoải mái. Kiến trúc sư hẳn là người rất am hiểu con người. Óc Lam mỉm cười với suy nghĩ đó. Buổi sáng ngày cuối năm không gian thật trong và êm. Lam cảm thấy sự dịu dàng đang bao bọc tâm hồn cô, hệt như đám chăn gối mềm ấm xộc xệch xung quanh. Cô hầu như quên lý do khiến mình có mặt ở đây, một- mình, giữa-những-ngày-cuối-năm-chưa-được-phép-thả-lỏng-này. Bởi vì sau vài ngày nghỉ tết dương lịch còn phải đi làm non hai tháng nữa mới thực sự đến kỳ nghỉ dài của tết nguyên đán.

 

Image result for mũi né

Nằm lười thêm một chút, Lam nhẹ nhàng trở dậy. Cô quyết định sẽ ra biển. Đây là Mũi Né. Một ngày cuối tháng 12 như thế này, vào giờ này Sài Gòn đã sáng bạch. Nhưng ở đây trời vẫn mịt mù, tựa như mùa đông Hà Nội. Từ căn phòng này, cảm giác biển rất gần. Đứng ở ban công còn nghe thấy cả tiếng sóng ì ầm. Men theo lối đi nhỏ giữa hai hàng cây lúp xúp, Lam chỉ mất vài phút là nhìn thấy biển. Lam bỏ dép, đi bộ trên cát. Cát mềm sụt mãi dưới lưng mình. Bất giác Lam nhớ đến một ngôn tình đã đọc khá lâu. Nó khiến cô ấn tượng bởi vì nhân vật nữ trong câu chuyện đó kể lại ước mơ được khỏa thân nằm trên cát, biển đêm, để sóng luồn buồn buồn dưới lưng và có khi chờm qua thân thể, táp vào tối tăm mặt mũi. Dĩ nhiên là nằm thế thì không thể một mình. Như Lam bây giờ, trên cát. Giời vẫn một màu lam sẫm nhưng nhìn rõ những cột sóng tung trắng xóa. Lam mù tịt về khoa học, tự hỏi như thế này có phải là thủy triều đang lên hay không. Sóng hung hãn thế này và giời se se lạnh, sẽ không thích hợp để tắm biển. Nếu không tận thấy, Lam vẫn nghĩ theo kiểu sách vở anh ở trong này không thấy mùa đông (*).

Chân trần đi trên cát cũng là một khoái cảm. Khoa học thì bảo giúp massage chân, lưu thông khí huyết. Còn Lam học thì biết nó giúp xoa dịu thần kinh. Thật lòng biết ơn người đã gợi ý cho cô đến đây.

 

 

*******

Tôi là người con gái sướng từ lọt lòng. Nhà có cửa hàng to trên phố nhưng công việc buôn bán bận rộn luôn được ba mẹ để ở hàng thứ hai trong mối quan tâm. Tôi đến trường với váy áo đẹp, sách vở bao giờ cũng được mua loại tốt nhất, không bị nhòe mờ, bút cũng vậy, bao giờ viết cũng trơn. Buổi sáng nào mẹ cũng tự tay lo đồ ăn sáng cho tôi, cô gái cưng duy nhất. Bữa sáng thật ngon vì gia vị đính kèm luôn là ánh mắt trìu mến của ba mẹ, hoặc ít nhất cũng có mẹ nếu như hôm đó ba bận đi đâu đó. Ở thời điểm cách đây cả vài chục năm mà ba mẹ tôi đã tìm hiểu những lối dinh dưỡng khoa học, bổ sung vi chất hợp lý trong các bữa ăn, cho nên tôi lớn lên có dáng người cao và thanh, làn da mượt và tóc dĩ nhiên cũng cực mượt. Mẹ cầu kỳ thường mua ở một hàng lá tin cậy, mỗi lần một bọc hương nhu rễ trầm mần trầu lá bưởi, thêm bồ kết tự nướng và vỏ bưởi tích sẵn để tôi gội đầu. Hôm nào lười lắm, lạnh lắm mới ra hàng nhưng cũng chọn hàng có đun lá mùi già và bao giờ mẹ cũng dặn tôi mang khăn bông của nhà đi, không dùng khăn chung. Có lần tôi chợt tỉnh giấc giữa đêm, thấy ba mẹ vẫn đang nói chuyện rì rầm, tôi nằm im, không trở mình. Bỗng nghe ba nói :

- Mẹ nhìn xem, con gái mình có cặp chân đẹp quá, dài và thon. Mình chăm con thế này mà mai sau nó không gặp được người chăm nó yêu nó như mình thì xót nhỉ.

- Ba cứ hay cả nghĩ. Con mình lấy ai mà chả do mình ưng đã. Mà nếu không chăm nó thì giả về tôi chăm.

Tự dưng nghe ba mẹ nói thế, tôi thấy có giọt nước mắt lăn trên má. Ôi gia đình yêu thương của tôi, tôi thật may mắn làm sao. Biết bao giờ tôi mới giả hết món nợ tình cảm này.
Chế độ chăm sóc của ba mẹ hiển nhiên là cực chuẩn, nhưng không hiểu có phải vì lối sống trong suốt đó mà tôi lúc nào cũng có vẻ hơi ngơ ngác. Và rồi cũng không tránh khỏi những va vấp. May mà không có gì nghiêm trọng, do vẫn luôn có ba mẹ kề bên. Và có lẽ do tôi có một nền tảng đạo đức tốt nữa. Khi đã khôn khôn, tôi nghĩ rằng mình sẽ tiêm cho con gái mình một vài liều vaccin để phòng chống đời độc địa.

 

Image result for mom


Thế nhưng, chờ đợi mãi, đứa con mà tôi hằng nghĩ sẽ chăm sóc với tất cả sự nâng niu trong điều kiện của mình, vẫn chỉ ở trong giấc mơ. Bi đát đó có phải do hậu quả của một cuộc yêu vội vã hay không ? Cho đến giờ tôi vẫn luôn tự hỏi. Không có con buồn thật đấy. Chữ “chưa” đã hoàn toàn chuyển thành “không”, khi tôi đã ở cái tuổi ngoài bốn mươi nhăm. Đã hết cả hy vọng và mong ngóng. Ở độ tuổi này, nếu như bỗng dưng trời cho một đứa con, cũng đầy phập phồng, bởi không chắc cơ thể già xơ có thể cho ra đời một sinh linh hoàn toàn khỏe mạnh, lành lặn. Thế nhưng bảo tôi có ân hận không ? Câu trả lời chắc chắn là không.

 

 

... Đó là cuộc yêu chớp nhoáng bên hông chợ Bến Thành, năm tôi 20 tuổi. Cũng vào những ngày cuối tháng 12 như thế này. Tôi theo cha vào Sài Gòn thăm mấy người bạn hàng. Và tôi đã chạm mắt anh, con trai của một trong những người bạn của ba tôi. Tôi không có chút kinh nghiệm yêu đương nào. Cả anh cũng vậy. Chúng tôi đều là sản phẩm của chế độ khoa học và vô nhiễm. Mẹ anh dặn anh đủ thứ/ Nhưng quên dặn anh đừng say em. Cái bài hát mà bọn trẻ 9X đang mê cuồng - Và anh đếch cần gì nhiều ngoài em - hóa ra có cái câu cực đúng, cho dù lắp vào thời nào. Say gì bằng say tình hả giời ? Ba tôi mặc dù luôn theo sát nhưng vẫn không thể nào biết được cô con gái ngoan đang quay cuồng giông giật. Chúng tôi có nhiều cuộc gặp rất hợp lý, trong các đám tiệc của các ông bố. Nhưng như thế làm sao đủ với hai tim non lần đầu gặp bão. Buổi trưa định mệnh đã xảy ra, khi các ông bố ngà ngà rượu đã chuyển sang chơi đánh bài. Anh bảo tôi :

- Đi đằng này với anh một chút
- Đi đâu hả anh ?
- Thì cứ đi theo anh

Dĩ nhiên là tôi hỏi theo quán tính, chứ anh bảo đi đâu mà tôi chả theo.
Anh dẫn tôi đi qua mấy con đường nhỏ. Tôi bị anh nắm tay gần như là lôi đi, chả kịp nhìn là đường gì. Nhưng tôi biết rõ tôi đang đi theo anh trên con đường tình. Đi vào một hẻm nhỏ, anh dừng lại, móc vào trong túi lấy ra chìa khóa. Vừa mở cửa, anh vừa bảo tôi :

- Đây là nhà bạn anh. Nhà nó đi Mũi Né nghỉ lễ rồi, nhờ anh trông nhà vài hôm

Tôi líu ríu theo anh vào nhà, tự dưng thấy tim chạy vọt xuống đầu gối. Cả hai đầu gối tôi đều đang run rẩy, thiếu điều muốn va vào nhau, máu giật giật rất mạnh. Vừa bước vừa như muốn nhủn ra. Anh hình như biết, quay phắt lại ... Và trước khi tôi kịp định thần, anh đã bế thốc tôi lên. Môi anh nóng bỏng miết vào cặp môi run của tôi. Anh đang hôn tôi. Nụ hôn không nhẹ nhàng như mọi lần mà dữ dội, vầm vập. Tôi thấy miệng mình bị tách ra, bị nghiến ngấu, nhai nuốt. Lưỡi anh tham lam cuốn lưỡi tôi, không, đúng hơn là lưỡi xoắn cuộn lưỡi. Tôi nghẹn ngào muốn anh dừng lại để tôi có thể thở, vừa muốn anh cứ thế mãi vì thở không phải là điều tôi thiết nhất, lúc này. Môi anh tiếp tục lướt dọc cần cổ, vòng ra sau tai. Không, không phải lướt mà là quét là di mạnh, hào hển. Toàn thân tôi nổi gai, hết lần này đến lần khác, cho đến lúc một bên vành tai bị nhay nhay thì tôi không chịu nổi nữa, rên một tiếng to như gào. Anh vội vã lấy tay bịt chặt miệng tôi. Tôi le lưỡi liếm mấy ngón tay anh, rồi mút mạnh mấy đầu ngón tay. Sex người ta bảo có một số điểm là tử huyệt, chạm vào là không dừng được. Nhưng trong sóng tình cuồn cuộn, hình như đâu cũng là tử huyệt. Anh gần như ấn tôi xuống giường, kéo ngược áo tôi lên, chứ không cởi khuy nhẹ nhàng như mọi lần. Anh rú lên, mê cuồng :

- Vú em đẹp quá. Hồng thế này cơ mà. Mà sao em không mặc áo lót à ? Để chờ anh à ?
- Của anh đấy, của anh tất cả đấy
Tôi ưỡn lưng lên. Đúng lúc ấy, tôi thèm anh ngoạm thật mạnh, hai đầu vú cương lên thèm được tra tấn, ngay và luôn. Anh hung hãn chầm bập, thám hiểm khắp cơ thể tôi. Tôi cảm thấy cơ bụng giật dữ dội, trong tôi những làn sóng nóng bỏng tuôn ra, liên tiếp, tràn khỏi bản thể, chờm lấp mọi ý nghĩ. Lý trí cuống quít đầu hàng vô điều kiện dục vọng. Và rồi nó đã tới. Buốt nhói nhưng đê mê dịu dàng. Rồi lại bừng bừng, bỏng rát. Khắc khoải. Dập dồn. Toàn thân tôi căng lên, tưởng như vỡ mất. Vỡ ở đâu đó. Tôi cũng không biết là ở đâu. Thân thể tôi dường như cấu tạo bằng nước. Đang tan ra. Giàn giụa trên mặt. Giàn giụa nơi thăm thẳm kia... Cho anh tất cả những gì em có. Cho em tất cả những gì anh có...

Tôi tỉnh lại, thấy xung quanh tối om. Vẫn trong vòng tay ôm cứng của anh. Hình như là tôi đã ngất đi, không biết trong bao lâu. Tôi cảm thấy thân dưới của mình có những lớp hồ dán khô đi, cứng ngắc. Một lúc sau tôi mới rút được tay ra nhưng không dám đưa tay xuống. Tôi sợ sờ phải sự thật. Lần đầu tiên trong ngày hôm ấy, tôi cảm thấy sợ. Chúng tôi vừa làm điều gì đó kinh khủng. Tôi không phải sợ lâu, anh đã giúp tôi, kéo tôi ra khỏi những lo lắng.

- Như bão táp, quên đất trời và nghi lễ thông thường
- Nghi lễ ? Tôi chưa thật hiểu
- Thì nhẽ ra phải xin phép ba mẹ, đất trời và thánh thần

Tôi bật cười. Tôi biết tôi yêu người đàn ông này ở vẻ từng trải, âu yếm nhưng có cả bất cần và bất cẩn, cả hài hước. Tôi cười to lên :

- Sao không xin phép em ?
- Xin rồi mà - Anh hôn tôi đắm đuối. Rồi nói
- Không hiểu thì dễ trách nhau lắm đấy
- Không bao giờ
- Như cướp biển Caribe nhỉ

Hai đứa tôi dắt nhau về nhà, len lén. May quá, các phụ huynh vẫn đang ngủ mệt. Êm thấm.

Thế nhưng, một tháng sau, tôi biết sự việc đã đi quá xa. Tôi tắt kinh, ngực căng lên và bắt đầu ngả thâm. Phản xạ đầu tiên là tôi định gọi điện cho anh. Nhưng tôi kìm lại, nhớ ra anh sẽ theo ba mẹ định cư tại Mỹ. Tôi không muốn anh bận lòng. Tôi cũng không dám kêu khóc với mẹ. Ba lại càng không. Một mình đến nhà hộ sinh nhỏ, tôi cắn răng không kêu không khóc. Toàn bộ số tiền mừng tuổi năm đó mẹ cho giữ, tôi đưa cả cho người nữ hộ sinh ngay từ trước khi lên bàn làm thủ thuật. Có lẽ vì vậy mà chuyện đó khá nhẹ nhàng, không quá kinh khủng như người ta dọa.

Trở về nhà sau đó, tôi bị sốt một trận dữ dội. Mẹ bảo sốt siêu vi nhưng tôi biết đó là cơn sốt tinh thần nhiều hơn. Trong những cơn sốt đuổi nhau, tôi mơ thấy một thiên thần váy trắng ôm lấy tôi, dịu dàng lau những giọt nước mắt chảy tràn trên khuôn mặt tôi.

Cuộc đời sau đó của tôi không có gì đáng kể cả. Nó bình thường và cổ tích như từ trước. Tôi học xong đại học, người tình trong mộng trở về nước. Chúng tôi kết hôn. Tôi tin là chúng tôi có duyên tiền định, không bỏ được nhau. Anh vẫn đem lại cho tôi khoái cảm tuyệt vời, dĩ nhiên không thể mạnh như cái lần bên hông chợ Bến Thành nhưng vẫn là đỉnh cao. Chỉ mỗi điều, tôi chờ mãi vẫn chưa đến ngày cuối tháng ngày em chóng mặt (**). Trong một lần khám, bác sĩ cho tôi biết, di chứng của lần nạo thai đó khiến tôi hầu như không có cơ hội làm mẹ nữa. Hy vọng hơn chục năm đã sụp xuống tan tành.

Đúng lúc ấy, chồng tôi thú nhận, anh đã có một đứa con riêng. Là con gái.

 

*******
Chuyện tình của tôi nói thật, lãng xẹt. Tôi đi công tác và có cảm xúc với một em bên công ty đối tác. Tình một đêm, cả hai xác định thế. Nhưng bất ngờ là cô ấy có bầu. Cô ấy cho tôi biết điều đó nhưng yêu cầu tôi giữ tất cả trong vòng bí mật. Đàn bà này cũng gan, chỉ cho tôi biết khi xác định thai nhi là con gái. Cô ấy và chồng đã có tới 3 con trai. Tam nam bất phú, cô ấy bảo đứa con gái này sẽ khiến gia đình chồng hết dằn hắt. Họ buôn bán nên mê tín. Tôi nghi hoặc đứa con đó không biết có phải dòng máu của mình không vả lại thái độ kiên quyết của cô ấy cũng không cho phép tôi biết nhiều thông tin. Tôi không yêu cô ấy và cũng không tò mò đi tìm sự thật vì bản thân tôi cũng đang có vợ, một người vợ mà tôi rất sợ làm tổn thương. Việc muộn con khiến tôi có đôi lúc nghĩ về giọt máu rơi của mình. Nhưng đúng là công sinh không bằng công dưỡng. Tôi mới chỉ dừng lại ở ý nghĩ mà thôi. Một vài lần đề nghị cô ấy cho gặp con không thành công, tôi cũng không cố nài. Tôi chỉ thay đổi khi tình cờ biết được, hai vợ chồng người tình một đêm cùng ra đi trong một tai nạn máy bay ở nước ngoài. Lần đầu tiên, tôi bỏ thời gian tìm hiểu thông tin, biết được trường con bé học. Tôi tìm cách lọt được vào trường vào một buổi đầu giờ, khi trống trường còn chưa điểm. Thoạt nhìn con bé, tôi đã xây xẩm mặt mày. Trời ạ, tôi nhìn thấy mình trong những tấm ảnh hồi bé. Tôi chợt hiểu ra vì sao mẹ nó không cho phép tôi gặp con một lần nào. Mặc dù khác giới tính nhưng đoan chắc bất cứ ai nhìn đều phải nhận ra, nó là của tôi. Bỗng dưng, tình phụ tử im lìm trong tôi cả chục năm bật dậy. Tôi khao khát được đón con bé về nuôi. Bố mẹ nó mất cả rồi, ông bà thì già, tôi hy vọng sẽ không quá khó khăn để được nhận con. Vấn đề chỉ còn là, vợ tôi sẽ tiếp nhận cái tin đó như thế nào.

 

*******
Chắc anh sinh ra là để đem lại cho tôi những cơn choáng. Không nhiều nhưng lần nào cũng gây sốt. Cơn choáng bên hông chợ Bến Thành chưa bao giờ phai trong tôi. Nhưng nó có vẻ chưa là gì với cơn choáng này. Bội phản kết tinh thành hình hài, đó là nỗi đau mà tôi chưa bao giờ hình dung. Đọc sách không phải là chưa bao giờ thấy nhưng khi nó là chuyện của mình, thật sự khác. Tôi ngây thơ tin là, tình yêu đã có khiến anh không bao giờ có thể ôm một người đàn bà khác. Việc anh từ bỏ cả định cư bên Mỹ với gia đình, quay về Việt Nam tìm tôi khiến tôi yên tâm cực kỳ với vị trí của tôi trong anh. Hay tôi chưa bao giờ hiểu đàn ông ? Nỗi đau có cả sự kiêu hãnh bị hạ gục, thật khó chịu đựng. Lần đầu tiên, tôi thấy mừng vì đã giữ kín chi tiết quan trọng về sinh linh bé nhỏ năm nào. Tôi đã sống trong niềm day dứt vì không cho anh biết, luôn cảm thấy mình có lỗi. Bây giờ tôi hơi có gì đó hả hê, anh không xứng đáng. Đàn ông hình như không bao giờ xứng đáng với tình yêu sâu sắc, duy nhất mà đàn bà dành cho họ, bởi bản chất họ là những kẻ săn mồi. Không một người thợ săn nào mà cả đời chỉ tập trung vào một con mồi, cho dù có hấp dẫn đến đâu ?
Những suy nghĩ sát thương khiến tôi tiều tụy nhanh. Chồng tôi đã đề nghị tôi đi biển vài ngày, lo cho tôi một chuyến đi tiện nghi, tôi chỉ việc vác xác lên máy bay. Không rõ có ẩn ý gì khi nơi tôi đến lại là Mũi Né, nơi mà bạn anh đã đi năm nào và vì thế chúng tôi có bí mật to đùng kia. Mà thôi, tôi đang đau buồn, chả muốn nghĩ gì hết. Tôi ra đi như một robot đã được lập trình. Anh chờ câu trả lời của tôi khi trở về, không quên khéo léo thông điệp để tôi hiểu là, bao giờ tôi cũng là lựa chọn số 1 của anh.

 

Image result for woman in the beach

 


Chồng thật là một nhà tâm lý tuyệt vời khi ủn tôi ra biển, một mình. Một tuần liền đối diện với sóng, hầu như không gặp con người. Biển ở nơi này không có mùa đông nhưng khu resort hầu như không có khách Việt. Xung quanh toàn Tây và do không giỏi tiếng Anh, tôi chỉ còn bận với lòng mình. Mỗi ngày cơn choáng lại giảm đi một chút. Trước biển bao la, mọi thứ đều nhỏ bé, kể cả nỗi đau. Dần dần, thậm chí tôi còn ám thị đến mức nghĩ rằng ông trời đã gửi đứa bé gái này đến cho chúng tôi, vào lúc đã chờ đợi đến tuyệt vọng. Sự báo đáp éo le của số phận chăng ?

Tôi đã biết mình sẽ nói gì với chồng khi trở về. Dường như đó là những lời thì thầm của sóng và tôi chỉ việc dịch nguyên văn ra thứ tiếng của con người.
 

 

 

Facebook

473561175030084568472572879723242086465536n-1-2533.jpg
267336309281668773414883849555063436621762n-6411.jpg

Các bài viết khác

6109737910582939310350735486867162121371648n1558758366815507466791-7488.jpg

Nguyễn Dzoãn Cẩm Vân - "huyền thoại" màn ảnh nhỏ giúp thổi lửa bao gian bếp gia đình Việt bất ngờ xu

Còn nhớ thời ấy, khi Nguyễn Dzoãn Cẩm Vân gật đầu nhận lời dẫn dắt chương trình "Khéo tay hay làm" vào năm 1993, bà gần như trở thành người phụ nữ thân thương nhất của hàng triệu khán giả Việt Nam, nhất là chị em phụ nữ.

rajanazirasafyaputerisultanperak1552638740702689877384-9628.jpg

Chân dung tiểu công chúa Malaysia đang làm mưa làm gió trên mạng xã hội, không thua kém Charlotte củ

Dân chúng Malaysia còn phát cuồng công chúa nhỏ này đến mức họ dùng hình ảnh của Raja Nazira Safya để làm ảnh đại diện trên mạng xã hội như facebook, twitter và tất nhiên, hình ảnh của cô bé mỗi khi xuất hiện trong sự kiện mới nhất đều được lan truyền mạnh mẽ trên mạng xã hội.

dep515527132693271995151812crop15527132733981059191685-315.jpg

Xuất hiện lạnh lùng, không một nụ cười, quý tử nhà Trump vẫn gây sốt bởi vẻ ngoài hút hồn, nổi trội

Cậu út nhà Tổng thống Trump tiếp tục đốn tim người dùng mạng nhờ vẻ ngoài lạnh lùng, điển trai.

giaimacaysondanghotcuahavycolipstick11552385892199width640height880-6215.jpg

Hương Giang: Tôi thích mọi người nhìn tôi rồi trầm trồ "con này trẻ nhiều tiền thế"

"Người chồng nào không chấp nhận cho vợ đi thẩm mỹ thì đừng tưởng anh ta yêu mình, sợ mình đau. Anh ta chỉ đang muốn sở hữu thôi", Hương Giang chia sẻ.

photo815586034157121441672416-9000.jpg

Cuộc sống của giới thượng lưu "ngầm" ở Đài Loan

Giới siêu giàu Đài Loan có xu hướng mua sắm xa xỉ một cách kín đáo, nhưng hầu hết đều đầu tư vào bất động sản và trung bình mỗi người sở hữu 5,4 căn nhà...

photo9155848755848618931121-1802.jpg

Những sự thật nghiệt ngã ít người biết về Dubai - "thành phố dát vàng" giàu sang bậc nhất thế giới

Ai nghe đến cái tên Dubai cũng mường tượng đến một địa điểm toát lên vẻ giàu sang và vương giả bậc nhất thế giới. Đó hẳn là một thế giới toàn các tỉ phú, siêu xe, nuôi hổ báo thay chó mèo, và có những tòa nhà cao nhất thế giới.

kylatrankhungduocphongsinhlientucvelaichuaolaikhongdi-7147.jpg

Kỳ lạ trăn "khủng" được phóng sinh liên tục về lại chùa, ở lì không đi

Sợ người lạ không biết nguồn gốc con trăn, bắt ăn thịt nên sư trụ trì ngôi chùa dưới chân nùi Dài lớn đã cho người đóng chuồng nuôi giữ lại.

8aueqcf-9159.jpg

Những bí ẩn về ngôi biệt thự “trấn yểm” bằng cây đèn đá của mẹ vợ Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu

Xung quanh ngôi biệt của mẹ vợ Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu từng có rất nhiều đồn đoán mang màu sắc liêu trai liên quan đến bùa chú, phong thủy khiến nhiều người bủn rủn.

5ncloi2-1613.jpg

Nhớ xe đạp mini Sài Gòn xưa

Khoảng những năm 1970-1980 là thời hoàng kim của xe đạp mini và kiểu áo dài mini. Thời ấy nữ sinh thường mặc áo dài trắng, tà hẹp và ngắn khoảng ngang đầu gối, quần ống rộng và đi xe đạp mini, đó là một hình ảnh quen thuộc và rất đẹp của Sài Gòn.

icon-nhanmail

Đăng ký nhận tin từ vuimuasam.com.vn NHẬN MÃ GIẢM GIÁ 50.000 VNĐ

Chính sách Đại lý - NCC

Chính sách khuyến mãi

Vui Mua Sắm là trang thương mại điện tử được sáng lập bởi các thành viên đã nhiều năm hoạt động trong làng giải trí, báo chí và công nghệ IT.

Nhờ vào mối quan hệ rộng lớn với các đối tác trong nghề, chúng tôi vô cùng tự tin mở một trang điện tử thương mại “độc lạ” mang tên VUI MUA SẮM. Giống như những trang thương mại điện tử khác chúng tôi phục vụ tất cả các tín đồ yêu chuộng thời trang, yêu làm đẹp nhưng điều khác biệt ở đây là chúng tôi phục vụ cả thú đam mê văn hoá đọc, giải đáp những thắc mắc làm đẹp, cung cấp các dịch vụ làm đẹp do các chuyên gia hàng đầu mà chúng tôi có được nhờ mối quan hệ lâu năm trong ngành báo chí và showbiz.

Vui Mua Sắm không chỉ có thế, chúng tôi có công nghệ Lăng Xê để PR hình ảnh cá nhân của doanh nghiệp, nghệ sĩ do nhà thiết kế lừng danh Việt Hùng, người đã có công đưa nhiều người đẹp đăng quang ngôi hậu đảm nhiệm. Hiện nay, ngoài vai trò là nhà thiết kế áo dài, cung cấp nguồn trang phục và phụ kiện vô tận cho các cuộc thi nhan sắc và các sự kiện lớn nhỏ, Việt Hùng còn là giảng viên uy tín của các trường nổi tiếng trong nghệ thuật đào tạo kỹ năng xây dựng thương hiệu cá nhân.

Phục vụ cho nhu cầu làm đẹp ngày càng tăng của người Việt Nam, chúng tôi cũng kết nối với nhiều spa, bệnh viện phẫu thuật thẩm mỹ trong thành phố Hồ Chí Minh để bán voucher giúp khách hàng tiết kiệm nhiều nhất ngân sách trong chiến dịch làm đẹp đầy tốn kém của mình.

Vui Mua Sắm cũng liên kết với nhiều Make Up Artist nổi tiếng chuyên phục vụ cho nhu cầu

Kết nối với chúng tôi

tulangthang vuimuasam.com.vn Twitter Youtube Google

Chứng nhận

Hình 2 Hình 1
back-to-top.png